Trương Ngọc Duy Anh. Được tạo bởi Blogger.
RSS
Container Icon

Anh đã từng nghĩ, nếu một lúc nào đó anh không còn xuất hiện trước mặt em nữa, không còn làm phiền em nữa thì… em có đi tìm anh không..

     Có thể người ta sẽ nói anh bị điên rồi nhưng thật là anh đã từng mong mình sẽ mắc phải một căn bệnh gì đó, hay đơn giản là gặp phải chuyện gì đó để thử xem em có quan tâm đến anh mà trở về bên anh hay không. Anh khờ quá em nhỉ? Sao anh lại đánh đổi cả cuộc sống, cả bản thân mình chỉ để đổi lấy chút quan tâm của em mà thậm chí còn không xuất phát từ tình yêu? Chắc vì anh yêu em nhiều quá.. Yêu nhiều đến nỗi chấp nhận cả lòng thương hại của em. Anh điên, đúng. Anh ngu ngốc, đúng. Anh khờ khạo, đúng. Tất cả những điều đó Anh không hề chối bỏ.

     Nếu nghĩ thông suốt một chút, có lẽ anh đã nhận ra nếu yêu anh em sẽ trở về, không cần anh phải bày trò gì cả. Nếu yêu anh, ngày đó em sẽ không để anh đi, sẽ không để anh buông tay em.. Anh muốn biến mất khỏi cuộc sống của em, không gặp em nữa thì con tim anh sẽ không còn đau. Nhưng số phận trớ trêu em nhỉ. Đâu phải lúc nào điều mình muốn cũng thành hiện thực. Anh rất muốn biết, nếu thấy sự vắng mặt của anh, em có sốt sắng đi tìm anh không. Em của ngày trước chắc chắn có, nhưng em của hiện tại thì không. Anh làm gì, có vui hay không em chẳng bận tâm đến. Đau em nhỉ?

     Em sẽ chẳng thể nhớ hết, anh yêu em nhiều biết bao nhiêu, nhiều hơn em vẫn nghĩ… Những lời em nói lúc trước chắc em cũng đã quên. Rằng em sẽ luôn bên anh khi anh cần em nhất, rằng  cả cuộc đời này em chỉ làm vợ anh thôi. Anh vẫn nhớ, nhớ tất cả về em, về chúng ta. Kêu anh phải buông bỏ quá khứ khó lắm em à. Sao anh có thể làm được khi trong tim anh vẫn còn có em? Hằng ngày vẫn nhìn em cười đùa với người con trai khác, anh đau lắm. Nhưng anh không thể ghen, cũng không thể làm gì khác ngoài ngoảnh mặt đi…

     Người ta nói, trong tình yêu, người yêu nhiều hơn là người đó thua. Anh thua rồi em à. Thua ngay từ cái lần anh nói chọn em, thua ngay từ giây phút anh thích em, thua cả quá khứ của em. Anh ngốc quá, khờ nữa.. Một đứa ngốc nghếch khờ khệch như anh thì làm gì em cần đến. Chỉ luôn khiến em phải đau đầu, mệt mỏi. Anh xin lỗi… Xin lỗi vì đã chờ đợi em. Xin lỗi vì đã yêu em, xin lỗi vì tất cả…

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Cuộc sống trôi qua… và tôi vẫn ổn!

     Sau chia tay, tôi rơi vào một khoảng không gian trống rỗng, có người bảo cứ buồn rồi sẽ qua, người lại bảo vui đi và còn thiếu gì cơ hội. Tôi thì chẳng thích vậy. Tôi không buồn nhiều, tôi cũng chẳng thể vui, tôi chỉ thấy tiếc vì tại sao lúc trước chẳng thể cố gắng nhiều hơn.

     Một chiều ngược nắng, chen vào dòng người đang lúc tan tầm, giữa khoảng trống vô chừng lại thấy mình cô đơn lạ. Người ngoài đó vẫn đi về, họ có nhiều thứ để lo toan, và tôi cũng vậy.
Tôi thức khuya, chỉ để nghe một vài bản nhạc, tôi viết không hay, nhưng lại thích viết nhiều, cảm xúc ấy mà…nó bất chợt lắm. Thật ra yêu một người đơn giản lắm, khó là có thật lòng chấp nhận hay không.

     Sẽ có nhiều người như tôi, luôn giữ mãi cái quá khứ mà chẳng bao giờ buông bỏ được, biết buồn, biết khổ mà lòng hoài còn thương.

     Tôi thích mưa, ngồi trong một vài khoảng không gian nhỏ, yên tĩnh và trống rỗng. Tôi thích uống nước chính tay mình pha lấy, ngồi hàng giờ trước máy tính chỉ để nghe đi nghe lại một bản nhạc.
Tôi đa cảm và điều đó thật sự không tốt lắm. Mọi người ai cũng có cho mình một câu chuyện, tôi thì lại có thêm một nỗi buồn lớn.

     Thỉnh thoảng, tôi tự bật cười, kiên nhẫn chờ đợi, một vài người đi qua rồi bỏ mặc, một vài người đến ngó ngàng cũng không buồn, một vài người thậm chí còn không nhận ra sự tồn tại của tôi trong cuộc sống này. Lúc bấy giờ, tôi lại hoài nghi, điều người ta nói có đúng không?

     Dòng người ngày ngày vẫn vội vã trong những guồng quay chật hẹp, đi ngoài phố lúc tan tầm dễ bị mắc kẹt trong những tiếng còi inh tai nhức óc, những ánh mắt khó đăm đăm, những nụ cười hờ hững vương trên nét môi xa lạ…Nhưng chịu khó kiếm tìm vẫn không tìm ra được một ai đó để tham lam giữ làm của riêng mình. Một tình yêu không hoàn hảo, tôi thích thế…

     Một vài lần trong ngày, tôi hay nghĩ về những chuyến đi của mình và về cô gái ngồi sau lưng…về những cái ôm bất chợt…

     Tôi thích lang thang, đâu cũng được…tối nay là một quán cà phê nhỏ, trời đang mưa, và tôi thì chẳng muốn về.

     Tôi hay vậy, nghĩ nhiều và ít nói, tôi có nhiều mối quan hệ nhưng lại thích một mình, lạ thật. Ai cũng có một vài khoảng trống cho mình, lớn hơn người ta thấy mình rắc rối hơn. Tôi không trách người đã bỏ tôi đi, tôi chỉ thấy mình phung phí một khoảng thời gian rất lớn. Tôi không buồn nhiều nhưng lại hay nhớ về tất cả những chuyện cũ, những cái nắm tay, những cái cười em dành cho tôi…rất vội.

     Quán cà phê vẫn vắng, trời mưa to hơn một chút…và tôi ổn.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bình luận